Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Xóm còn rất nóng chài rốt cuộc ở Sài Gòn.

Nước của những người dân trên bờ

Xóm chài cuối cùng ở Sài Gòn

Sống trên con thuyền nhỏ. Nghe nói người ta sẽ di dời chỗ này. Hồi đó nước sông còn sạch. Có những lúc phải bỏ thuyền chạy lên bờ ở nhờ nhà dân gần đó. Có họ hàng thân thiết với nhau. Ở đây. Làm ngập ngụa hết con đường nhỏ vốn lầy lội.

Con nước bỗng chốc dâng lên. Nỗi toan lo cơm áo gạo tiền.

… Họ là người gốc miền Bắc. Làm không nổi thì hẵng hay. Công việc và cuộc sống của họ cũng bềnh bồng theo con nước của dòng sông nơi này. Một đôi người dân đang ngồi câu cá. Nước sạch là thứ xa xỉ đối với người dân xóm chài Theo các ngư gia ở xóm chài. Miền đất mới đưa họ đến với nghề “đâm hà bá”. Cô Nguyễn Thị Hinh tự hào về chồng. Giờ phải chuyển đi chỗ khác. Nên cá cũng không còn nhiều.

Nhưng còn ở được ngày nào. Vỏn vẹn chỉ hơn 10 người. Tài sản quý báu nhất của người dân xóm chài là những chiếc thuyền cũ nát. Mình cứ đi khắp con sông Sài Gòn này thả lưới. Lúc thì chiều. Tuy không cao to. Buổi tối hiu hắt lắm

Xóm chài cuối cùng ở Sài Gòn

Còn làm việc được thì cố. Nói: “Cứ có ai nhảy cầu tự tử là người dân gọi ổng. Khói bếp nhóm bằng củi bay lên. Không gian yên bình và dễ chịu.

Ở đây. Lao đao chốn ở Vì ở dưới chân cầu Bình Lợi nên ông Nguyễn Văn Chúc gắn luôn với nghiệp vớt xác cứu người. Không biết mưu sinh làm sao. Việc tuy kiếm ít tiền nhưng được cái không bon chen.

Nước sông ngày càng bẩn. Còn dùng để giặt dũ. ( Gia đình ) - 3 hộ gia đình với hơn 10 người. Trước đây không có điện. Tối ngủ cứ sợ nó rớt xuống nước. Chở che họ lúc nắng mưa Ngày xưa xóm chài khá đông đúc. Chiếc thuyền của cụ Ngô Thị Liêm. “Nhà tôi thắp điện cách đây 3 năm. Lúc trước có đứa cháu ngoại sống chung.

Chìm trong nước. Thấy họ vui và đấu sống là mình cũng vui theo”. Cuộc sống vì thế khó khăn hơn nhiều”.

Xóm chài chỉ còn lại 3 hộ gia đình. Cũng chìm trong nước vì hư hỏng. Vợ ông Chúc. Nhưng mình còn sức khỏe.

Lũ trẻ ra đời không được học hành tới nơi tới chốn

Xóm chài cuối cùng ở Sài Gòn

Quăng lưới cũng không kiếm được bao nhiêu. Chuyện họ sống chung với ô nhiễm từ khi nào thì không ai nhớ rõ.

Hiện thời nhiều hộ có điều kiện đã lên bờ thuê nhà trọ sống. Không điện. Tụi nó cứ bảo ba mẹ lên trên bờ sống. 3 đứa đã lập gia đình. Hôm nào may mắn thì cũng kiếm được kha khá. Công việc hằng ngày của họ gắn liền với những tấm lưới chài. Lúc sáng. Tuy tốn kém nhưng sạch sẽ”.

Long đong phận người Chúng tôi đến xóm chài một buổi chiều dịu mát. Cư dân nhiều tuổi nhất của xóm chài.

Vào miền Nam từ năm 1954. Không nước sạch. Có khi đi nửa đêm. Mình cứu được một mạng người như xây bảy tòa tháp.

Giờ thì xài nước trên bờ. Cư dân nhiều tuổi nhất của xóm chài. Che chở họ lúc nắng mưa. Tài sản quý giá nhất của họ là những chiếc thuyền cũ nát. Ly nước. Ông Nguyễn Văn Chúc cười nói. Xong chuyện thì quay lại cám ơn. Ông Chứng cho biết : “Cây cầu Bình Lợi 2 đã hoàn tất. 2 đứa còn lại đã đi làm và thuê nhà ở trên bờ luôn

Xóm chài cuối cùng ở Sài Gòn

Công việc và cuộc sống của người dân xóm chài cũng bập bồng theo con nước Ông Chúc cho biết thêm: “Tôi có 5 đứa con gái.

“Nghề chài lưới kiếm sống cũng không vất vả lắm đâu. Ông Nguyễn Minh Chứng san sớt. Họ di cư từ Vĩnh Phúc vào Sài Gòn đã gần 60 năm. Giờ nó học lớp một nên gửi nó ở trên bờ luôn rồi”. Nước sông ô nhiễm quá nên cá cũng ít theo. Thuốc than nhờ cả vào nó. Mai đây già. Điều đặc biệt là họ cùng quê.

Việc đi chài bởi vậy cũng theo con nước. Gắn bó với xóm chài này mấy chục năm nay. Nhưng những người dân chài ở đây gắn bó với nhau. "Những lúc nước cạn là lúc nhiều cá nhất. Tôi quen công việc này 50 năm nay rồi. Vẫn bám trụ với cảnh sông nước nơi đây cùng con trai và đứa con dâu. Người xóm chài phải xài ké điện. Tuy cuộc sống còn khó khăn đủ bề. Cụ Lê Thị Liêm năm nay hơn 80 tuổi.

Nhiều người vì nông nổi nên làm liều. Người dân sợ nhất là giông gió. Chia sẻ cho nhau từng chén cơm. Những căn bệnh do ô nhiễm gây ra vẫn cứ liền “ghé thăm” làng chài chung cục này. Giành giựt với ai cả”. Nhưng ổng bơi giỏi lắm. (Còn tiếp) Diễm Út. Còn vui với cái nghề sông nước này ngày nào thì cứ vui ngày đó”. Giờ môi trường.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét