Nữ giới với nhau
Hơn thua đánh đấm giành giật vì một người đàn ông trăng hoa. Đánh ghen hay dằn mặt chồng và tình địch ư? Tôi chưa bao giờ nghĩ tới.
Ai biết chuyện đều cho rằng tôi nhu nhược. Thì rồi đời chúng cũng chẳng ra sao.
Sau khi cô ta đi khuất. Thấy tôi nhìn chồng châm bẩm. Họ chẳng tỏ chút gì e dè. Tôi một mình đến chỗ chồng đi câu cá. Không lẽ mẹ muốn cả nhà phải muối mặt thì mới vừa lòng… Những lời vừa khuyên vừa đe của hai đứa con trai làm tôi vô vọng. Điều làm tôi đớn đau nhất. Thật sự không đáng. 000đ. Kỹ năng giường chiếu giữ chồng đi rồi hãy tính chuyện đi bắt ghen!”.
Con cái lại hùa theo cha. Sao tôi không chịu ở nhà mà bám theo ra đây. Mọi đắng cay nếm trải đã quá đủ. Tôi sợ cảm giác phải chia sẻ với người khác những tủi hổ mắc cỡ của gia đình mình. Tôi không muốn ai đó chê cười hay thương hại. Có ai nghĩ gì đến thể diện của mình đâu. Thậm chí là ngu ngốc. Nguồn: Internet Gần đây nhất. Tôi đứng lớ ngớ dưới đường. Chỉ biết khóc tức tưởi.
Bội nghĩa với mẹ. Tôi cũng biết. Gặp anh đang thân mật với một người đàn bà khác. Mẹ cứ như vậy hoài. Ảnh minh họa. Phải sống ra sao để ba người đàn ông trong nhà cảm thấy vừa lòng. Có đâu như bà. Mà tỉnh bơ coi như tôi mới là kẻ đến làm phiền.
Lẽ phải thuộc về mình. Tha thiết làm gì khi lòng thật sự đã buông xuôi… NGUYỄN ÁNH NGUYỆT. Là sau bao năm khốn khổ. Hạnh phúc đây? Mọi người xung quanh. Ba không chán mới lạ! Mẹ cũng phải để cho ba sống thoải mái chút chứ.
Mình đáng thương làm sao… Tôi từng một lần bắt tại trận chồng chở bồ nhí đi chơi. Con tôi sẽ là bản sao của cha chúng trong tương lai ư? Tôi nghĩ mà sợ hãi. Chê bai mẹ.
Tôi càng không chịu nổi cảm giác mình thua thiệt. Tôi phải cam chịu đến mức nào nữa. Về lo trau dồi “chuyên môn nghiệp vụ”. Bảo là để đi xe ôm về.
Tôi không sợ hãi hay hèn gì. Hai người ngồi trên xe hơi. Người đàn bà nọ điềm nhiên ăn trộm chồng tôi lấy 200. Mà phải lo giữ sĩ diện cho chồng kia chứ! Con cái hả? Chúng đã bội ơn. Đàn ông có ra ngoài thế này thế nọ thì cũng quay về nhà. Nhưng. “Người ta biết cách chiều chuộng đàn ông. Tôi không biết làm sao để thoát khỏi cái nghiệt này.
Được mất tính sau. Trước mặt tôi. Sao nhưng mà “hiền” như thế không biết! Hà cớ gì không quậy cho nát lên. Tài sản hay danh phận gì đó cũng chỉ là phù du. Chồng tôi lạu bạu cho rằng tôi làm anh ta mất mặt với bạn bè. Khờ. Ngang tàng. "Đối tác" của anh khi ấy là một cô gái nhìn ngoài mặt sành sỏi.
Tôi mãi vẫn không quên những lời ghê tởm chồng tôi đã thốt ra vào một lần hao hao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét