Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Mới thêm Đừng vì sĩ diện.

Hai mẹ con chị sống đầm ấm bên nhau

Đừng vì sĩ diện

Anh đi chơi về muộn. Tính chị nhu mì. Làm nghề cắt tóc kiêm ca sĩ hát đám cưới. Anh ta im lặng và sau đó về đánh chị vì tội “mách lẻo”. Chị ít khi về nhà. Anh chiều chị hết mực. Chị nhắc nhở vài câu. Anh thì mải ca hát không phụ thêm gì. Tuy không đẹp nhưng dịu dàng. Hình ảnh người thanh niên ôm bó hoa đợi cô giáo trước cổng trường trở thành quen thuộc với nhiều người.

Đối với chị. Đi họp về muộn. Đồng lương tía của chị không đủ để lo cho gia đình. Vợ chồng chị chuyển về ở tại cửa hàng nhỏ của anh. Chị vẫn khăng khăng giấu biệt.

Sau một thời kì. Nếu không con đã bỏ chị mà đi. Nhưng trái tim lãng mạn của cô gái mê văn học khiến chị yêu anh thiết tha. Chị toàn tìm cách nói dối hoặc đeo kính đen để ngụy trang. Chồng cũ đã bỏ đi xa vì không chịu được dư luận.

Dù gia đình không hài lòng nhưng vẫn bấm bụng tổ chức đám cưới cho con. Khác với mường tượng của chị.

Nhu mì. Biết chẳng thể đụng đến lòng tự tôn của chị. Lần ấy. Trận đòn đầu tiên chị phải chịu là khi mới mang bầu được bốn tháng. Đồng nghiệp khuyên chị nên phản kháng. Dù lý do chồng đánh chị toàn những chuyện không đâu vào đâu: nấu cơm không vừa ý. Hiền lành. Chị mới dám thúc về địa ngục mà mình đang sống và chưa có ý định thoát ra.

Lãng nhân. Giờ đây. Cứ dăm bữa nửa tháng lại một trận. Không chu cấp tiền… Nhưng đồng nghiệp của chị dần dần cũng biết. Mặt xây xát. Đời không như mơ. Thấy vợ đớn đau. Chị thường khuyên những người nữ giới gặp cảnh ngộ tương tự: Hãy đối mặt với sự thật và tìm lối đi ngay dưới chân mình chứ đừng vì hai tiếng “danh dự” hay sĩ diện mà tự vùi lấp thế cục mình trong bóng đêm… HẢO HIỀN.

Khích lệ. Cô chủ toạ công đoàn gọi chị lên để to nhỏ tâm sự

Đừng vì sĩ diện

Ngày mới yêu. Máu chảy nhiều nhưng anh bình thản ra khỏi nhà sau khi buông thõng câu: “Chắc gì nó là con thằng này”. Nhờ người láng giềng đưa chị lên bệnh viện kịp.

Ít than vãn nên chẳng ai biết được bi kịch chị đang phải chịu. Chính sự nhu mì. Nhà trường cử người về nhà mẹ đẻ của chị để tìm giải pháp. Chị đâm đơn ra tòa xin ly hôn người chồng vũ phu.

Thế rồi. Nên. Làm việc khuya. Chưa bao giờ nghĩ đến lối thoát mà chỉ cắn răng chịu đựng người chồng vũ phu.

Sự thiếu hụt kinh tế khiến chồng trở thành cục cằn tục tĩu. Nếu anh ta còn đánh chị. Chị cứ hô hoán lên cho thôn xóm biết để được bảo vệ.

Nếu anh ta còn đánh nữa thì nên ly hôn. Anh được đà lấn tới. Duyên cớ chỉ vì. Những lần lên lớp với đôi mắt thâm. Một cú đạp ngay giữa bụng suýt làm chị mất con. Cha mẹ chị chịu sao nổi điều tiếng. Đánh được một lần. Chồng chị không thay đổi mà còn hung dữ hơn.

Bằng kinh nghiệm của cuộc thế mình. Nâng niu như trứng mỏng. Chị là cô giáo cấp ba. Họ tìm đến chồng chị khuyên can. Mối tình này bị cha mẹ chị phản đối quyết liệt vì chênh lệch. Nhờ mẹ tỉ tê. Không ai chê trách chị. Chuyện cô giáo bị chồng đánh ở vùng quê này gớm ghê lắm.

Gia đình chị bật ngửa khi biết chuyện vì từ ngày lấy chồng. Chị mang bầu. Cưới nhau xong. Chị trở nên cán bộ tham vấn hôn nhân gia đình của phường.

Mọi người đều cổ vũ chị. Sợ mất danh dự khiến chồng chị được nước lấn tới. Anh phong trần. Trong tư tưởng của chị. Dễ thương.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét