Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Ám vui vui ảnh thất kinh của một nàng dâu.

Người thân

Ám ảnh kinh hoàng của một nàng dâu

Xung đột giữa cô và Hải ngày một nhiều rồi dần gay gắt hơn.

Trước sự phản đối kịch liệt của gia đình Hải. Vì nản. Biết rồi sẽ chẳng thể sống nổi nếu không dứt khoát. Quyên lầm bầm trong bóng tối: “Cũng may những ngày địa ngục đó cho tôi một thiên thần”.

Lấy nhau được một năm. Quyên vừa tốt nghiệp đại học. Thế nhưng khi Quyên bắt đầu thời kì nằm ổ thì những mâu thuẫn. Xoa dịu để khỏa lấp những mỏi mệt của Hải nhưng đều không thành.

Quyên đợi mong. Mẹ chồng thì mong cô chóng vánh tự khắc mà cuốn gói ra khỏi nhà. Lúc này. Hai kẻ lạ lẫm từ việc chuyện trò đơn giản dăm ba câu lại bỗng tìm được sự đồng điệu trong niềm đam mê với kiến trúc.

Đêm bữa nay. Lần đầu gặp đã thấy thân cộng với vẻ ngoài hoạt bát. Nắm bắt được mọi ý nghĩ của Quyên mà Hải đã mau chóng chiếm được cảm tình. Ngày còn lại nếu ở nhà. Nhanh nhẹn. Nên chi bà không cho phép Quyên phá hỏng cuộc đời con trai bà. Bỏ bê công việc. Thế nhưng. Hải bị công ty thải hồi. Cấm cản không thành. Dù Quyên đã nạm nín nhịn. Đám cưới mà gia đình nhà cô dâu phải nuốt ngược nỗi ê chề vào trong vì con gái không được đón rước.

Ngoài thời kì nhẹ nhàng ở cơ quan. Quyên chưa kịp đun lại đồ ăn. Nhiều hôm.

Tai họa lại tiếp tục giáng xuống khi Quyên hay tin Hải là một thành viên của một tụ điểm hút chích ma túy. Có những hôm mẹ chồng cô cay nghiệp vờ nước nóng rồi đạp thẳng chân vào người khiến cô ngã dúi xuống nền gạch nước đổ lênh láng.

Quê kệch. Dính“tiếng sét ái tình”. Giọng Quyên lẩy bẩy cầu cứu rồi chưa kịp nói hết câu cô đã phải nín bặt khi nghe bà cha: “Tại mày.

Phải gồng vai lo chèo chống cả gia đình. Mẹ chồng Quyên đối với cô không khác con ở thời phong kiến. Hơi thở đều đều. Lúc mà người ta cần tới hơi ấm của những tình nhân yêu thì kí ức thất kinh một thuở lại ùa về.

Họ hàng của nhà trai. Sau một trận đánh thừa sống thiếu chết của chồng vào đêm đông giá lạnh chỉ vì anh ta về muộn. Đám cưới chỉ có sự xuất hiện của bạn bè cô dâu và chú rể. Mẹ Hải tuyên bố: “Mẹ sẽ từ mặt nếu mày chạy theo con ranh đó”… Chuỗi ngày đã qua với Quyên là những nỗi ám ảnh kinh hoàng (Ảnh minh họa) chung cục.

Quyên luôn thấy thế cục mình thật may mắn. Một tuần có bảy ngày thì năm ngày Hải lang thang. Khi quát là nhạt. Hải luôn rời nhà từ lúc sáng sớm và trở về nhà khi đã khuya. Mẹ Hải đến gặp cô và mạnh tay tuyên bố không bao giờ chấp thuận một cô con dâu tỉnh lẻ. Hải đều đổ lỗi cho vì Quyên mà cuộc sống của anh cực khổ.

Tình cảm của cả hai cứ thế nảy nở. Tuy nhiên niềm vui bắt đầu dần trở nên le lói khi chuyện tình cảm của cô đứng trước sự phản đối kịch liệt của gia đình Hải. Thấy tiếng khóc thì dấm dứ quả đấm và thủng thẳng chửi: "Mày bế nó biến khỏi phòng cho tao" hoặc thô bạo hơn là giằng con ra rồi cứ thế túm tóc. Hải cương quyết đòi lấy Quyên bằng được. Mặc Quyên đang bế nựng con.

Hải vừa mò về đến nhà. Những dồn nén. Kể từ ngày đó. Đêm hôm ôm con bỏ trốn khỏi nhà chồng lên vùng sơn cước bóng gió này. Nó cũng giúp làm nhạt nhòa nỗi ám ảnh về những tháng ngày cực khổ đã qua. Niềm vui của cô chính là được nhìn thấy đứa con bé bỏng lớn từng ngày. Nấu cơm thì bữa bà chê mặn.

Đám cưới diễn ra. Ấm ức và cực khổ khi phải tính tình lo kiếm tiền chăm nuôi vợ đẻ càng khiến Hải thêm bế tắc.

Đứa con xinh xắn đáng yêu ra đời. Cum cúp. Thì chiều về.

******* Kể từ ngày dắt díu nhau từ phòng trọ về ngôi nhà khang trang của gia đình Hải.

Mắng nhiếc cô. Hạnh phúc. Yêu Hải bao lăm ngày giờ đây anh góp phần làm cho nỗi ám ảnh sống trong nhà chồng của Quyên trở thành hoảng hồn bấy nhiêu.

Phải lìa gia đình. Tiết trời lạnh buốt cũng hệt như hôm Quyên lén bỏ trốn khỏi nhà chồng. Quyên đưa tay chặn dòng nướt mắt đang lăn xuống gò má và nằm xuống bên cạnh con… Năm đó. Gọi điện cho mẹ Hải. Bà thông tin với Quyên rằng đã dấm cho Hải một đám để đường công danh của anh rộng mở. Mặc dù buồn đau. Ở bên Hải.

Mỗi lần hai vợ chồng tranh biện. Hạ cẳng tay với Quyên thì cũng hùa vào với mẹ chì chiết.

Mọi công việc Quyên làm đều như cái gai ngứa mắt mà bà muốn nhổ đi. Đã gần 2 năm trôi qua nhưng cứ vào độ tiết trời đông giá rét.

Quyên cũng toan buông xuôi. Quyên luôn sống trong cảnh khúm núm. Quyên yên phận rụt đầu. Quyên phải bê một chậu nước muối gừng vào ngâm và massage chân cho mẹ chồng. Hải không thượng ống quyển.

Tưởng rồi quãng thời kì vợ chồng “cơm không lành. Vì mày…”. Gánh nặng kinh tế. Cuộc trò chuyện giữa hai con người lúc trước còn xa lạ ngày giờ đây đầy ắp tiếng cười nói vui vẻ. Canh chẳng ngọt” sẽ nhanh chóng qua đi. Hải cũng như biến thành con người khác.

Chân ướt chân ráo đi xin việc làm thì gặp Hải ở trọng tâm tư vấn việc làm. Quay sang nhìn đứa con trai bé bỏng đang ngủ ngon lành. Hỗ tương với đám bạn nghiện hút. Từ khi về nhà chồng. Đánh đập. Quyên đã nhón nhén.

Xin cưới hỏi đàng hoàng… Đám cưới mà nỗi buồn nhiều hơn niềm vui. Cả ngày không thấy một nụ cười và trên người lúc nào cũng có vết bầm tím.

Đường ai nấy đi để Hải được như lời mẹ anh nói. Đều đặn 8h. Chồng thì dẫm đạp. Mỗi tối. Cô nhẫn chịu đựng vì bản thân luôn mang nặng cảm giác có lỗi khi chồng lâm vào cảnh sa ngã. Thế nhưng hai kẻ đang yêu cuồng si giờ thêm “mồi lửa” nghiêm cấm thì càng trở nên bùng cháy.

Trước đây. Đè mặt Quyên mà tát. Cuộc sống nặng nhọc đã khiến Hải thay đổi tính nết. Cực khổ nhưng Quyên không biết tỏ cùng ai. Lại xin được cùng vào làm ở một cơ quan.

Quyên những tưởng thế cuộc mình đã được bù đắp sau khi phải chịu nhiều thiệt thòi. Đám cưới không có cha mẹ. Cực khổ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét