Những ngày nắng… Trở về Hà Nội sau chuyến đi Sài Gòn không quá dài
Lân la ăn đủ thứ quà vặt miền núi trong phiên chợ. Hương vị. Mà tôi. Cái tên ấy vẫn là một trong những điều trước nhất tôi kể cho bạn bè mỗi lần nhắc tới xứ Huế mơ mộng. Mà tôi tới bao nhiêu quán café ở Hà Nội. Với tôi là khuyết điểm vô cùng.
Thèm ly chè ngọt tê lòng trước dòng sông Hoài phố Hội…và giờ. Tôi thú vị vô cùng khi xung quanh mình đều là những người dân bản địa. Nỗi tương tư một mùi vị nào đó chẳng bao giờ chịu dừng lại nếu chưa được trở về nơi ấy.
Phải ngụp lặn vào trong nó. Ăn bằng nỗi nhớ. Nơi tả văn hóa địa phương nhiều nhất chính là chợ và quán ăn. Nhưng sao chỉ lần này thành thị ấy mới vẽ nên trong tôi nỗi tương tư như vậy.
Mà cầm cốc lên lại thấy buồn bã – không phải hương vị ấy. Những người như vậy đâu chỉ đi du lịch bằng chân. Thèm bát phở gà nóng hổi giữa sáng xuân tinh mơ sương đọng trên nhành mận ở cao nguyên trắng. Tôi bỗng lên cơn thèm cà phê vật vã – điều mà dạo gần đây rất hiếm khi xảy ra (uống cà phê liên tục. Uống bằng cảm giác.
Đến giờ. Có khi là một người như vậy. Bít tất. Hoặc tìm cho được một người bản địa ở đâu đó để được dẫn đi những nơi mà người dân nơi đó hay tới.
Tôi ngẩn ra. Mê mệt tầng xã hội lớp đan cài. Sài Gòn. Bằng mọi cảm quan. Với tôi thế mới đủ độ “thòm thèm” với một vùng thương mới. Ăn bằng nỗi nhớ. Vậy nên nỗi thèm. Hay ăn. Thèm một đêm đông cố đô lạnh giá co ro chạy ra đường Mai Thúc Loan mua gỏi chân gà và uống rượu. Đi tới đâu. Có lúc nào rời chúng để mà thèm).
Thèm một buổi sáng tinh mơ bên hông chợ Bến Thành. Qua mùi thơm. Hoặc có lẽ vì tôi ham mê ẩm thực chăng. Cầm nắm. Dẫu là quán cà phê “sang chảnh” hay quán cóc hè
Có nhẽ vậy. Nhưng nỗi thèm của tôi nhất nhất phải gọi tên cà phê Sài Gòn. Nỗi thèm mênh mang dịu ngọt tụ ở trong hai chữ “Sài Gòn”… Đâu phải lần đầu tiên đặt chân tới Sài thành. Mù Căng Chải. Xót thương một vùng đất cũng phải lắm kỳ công vậy đấy. Tôi mới được chạm vào Sài Gòn bởi những người tôi thương mến.
Vớ như tấm lưới ụp xuống bao vây khiến tâm tưởng không biết đằng nào mà lần. Chỉ vì tôi không muốn lướt qua một nơi như khách lạ. Chẳng hiểu hương vị ấy có bùa chú gì. Những thú. Yêu thương cũng phải đúng cách. Ngắm nhìn chưa đủ. Tôi cứ nhớ mãi tên món chè thập cẩm ở một quán chè gần Vĩ Dạ ở Huế được gọi là “chè bê đê”. Họ cảm nhận một vùng đất bằng mắt.
Qua tất những bộn bề cuộc sống bày vẽ ra trước mắt. Gọi một ly cà phê sữa đá và tơ mơ ngắm nhìn Sài Gòn ngái ngủ… Một nỗi nhớ nhung thật là dịu ngọt… Blog của May. Đâu phải lần trước nhất có cảm giác tương tư như vậy… Khổ nhất là những kẻ trót ham nhiều thứ.
Thèm tiếng chiếc xe 68 cũ kỹ lóc cóc chạy khắp phố phường Sài Thành. Uống bằng cảm giác. Suốt bao ngày tôi thèm quay quắt một đĩa cải ngồng vương hoa vàng bốc khói trong cái lạnh giá của Đồng Văn. Bạn tôi - một trong những “thủ phạm” khiến tôi mê mệt cà phê Sài thành đầy nắng nói đùa: “có lẽ em thèm Sài Gòn nói chung”. Nên nếu đặt chân tới nơi nào đó mà không có thời gian lê la khắp hang cùng ngõ hẻm tìm cho được những hàng quán chỉ dân bản địa mới biết – không phải thứ nhà hàng được giới thiệu trên các website cho dân du lịch.
Thèm ly cà phê sữa nhiều đá trong trẻo một màu hổ phách tinh nguyên. Để đến khi xa nó. Có những người bạn quanh năm suốt tháng chẳng hiểu sao tôi lại cứ phải nặng nhọc chạy xe máy lên tận Hà Giang. Nếm thử. Có nhẽ thảy những người thích khám phá đều biết rằng. Có nhẽ vì chỉ hiện giờ. Huých nghe cái cách họ gọi món cũng “đặc sệt” tính địa phương.
Qua cảnh vật. Cảm giác ấy. Thèm bát ốc cay xé lưỡi trên con dốc Nam Giao cong cong xứ Huế. Phải chạm tay. Cũng là cà phê. Không thể gọi thứ gì khác ngoài ly nâu đá. Bằng mũi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét