Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Liên tục Ngẫm lại cái số tôi thật khổ.

Mấy hôm trước

Ngẫm lại cái số tôi thật khổ...

Có lẽ nàng sợ ai đó thấy được sẽ nói lại với tên kia khiến nàng gặp phiền toái. Coi như tôi đã làm xong trách nhiệm của một người anh cả trong gia đình. Tôi hận mình nghèo không có tiền để giúp gia đình người thương vượt qua khó khăn. Ban ngày học. Thế mà đùng một cái. Tôi dã có thể cưới làm vợ. Tôi đã hứa với mẹ năm nay sẽ kiếm cho bà cô con dâu.

Ngồi phía dưới. Mặt ngoài còn e”. Dù sao thì em cũng còn nợ anh”. Thật lạ. Tôi bỗng thấy trong lòng trào dâng một niềm tự hào.

Nhưng giờ thì tôi không đủ gan góc để nói lên điều đó. Năm 15 tuổi. Tôi nhìn người tình tôi. Đối với tôi. Đừng làm lớn chuyện bên gia đình anh ấy biết sẽ làm khó mẹ em.

Con về đây”. Ông hơi khựng lại một tẹo rồi nói nhanh: “Vậy bác gả con út cho mày nghen? Tới giờ nó cũng chưa có ai”.

Cũng được. Cách đây hơn 1 tháng. Chừng như nàng cũng không hạnh phúc. Ông lại bảo tôi thi vào Đại học Sư phạm Kỹ thuật Thủ Đức với lời cổ vũ: “Tao tin là con làm được. Ông gọi tôi lên văn phòng: “Mày phải đi học con à.

Giờ em không có gì để trả lại. Nhưng thực tế đúng là như vậy. Tôi chỉ còn lại một mình. Quan hoài đến việc làm ăn của công ty nhiều hơn. Tôi cười: “Chờ lâu quá người ta bỏ con đi lấy chồng rồi”.

Mấy hôm sau. Cô út nói với tôi: “Chừng nào anh cưới vợ thì em mới lấy chồng”. Thế nhưng tôi cũng trách gia đình nàng dễ dãi trong chuyện tiền nong bởi ở đời. Tôi kiêu hãnh vì nhiều người chung quanh xuýt xoa ngợi khen cô gái mà nếu muốn. Thế nhưng tôi đã có Mai Phương. Đến giờ ông vẫn trọng tôi dù tôi chẳng để mắt tới cô con gái rượu của ông. “Anh ấy đã bỏ tiền ra cho mẹ em trị bệnh.

Lại còn xếp đặt giờ giấc làm việc tiện lợi để tôi vừa học. Cất lại nhà. Trong suy nghĩ của tôi đã có một cô út khác. Em về đi. Khi tôi vào cơ sở làm việc. Ba tôi mất.

Tôi không muốn người ta nói tôi lợi dụng tình cảm của chủ bởi những gì ông đã làm cho tôi là quá đủ để tôi phải trả ơn suốt đời. Biết nhau khá lâu nhưng đến khi ra trường tôi mới ngỏ lời với Mai Phương. “Ủa. Tôi hẹn Mai Phương khi nào lo xong cho thằng út thì chúng tôi sẽ làm đám cưới. Mai Phương không cho tôi đưa về. Tôi cứ sợ mình hiểu không hết lời nói của người ta; nếu mở miệng ra nói mà không đúng thì chắc tôi chỉ còn có nước bỏ xứ mà đi.

Bữa nay em chỉ muốn nói rõ cho anh mọi chuyện và muốn. Cô út chừng 13. Sau này tôi mới biết. Tốt nghiệp THPT. Vừa làm. Tôi phải bỏ học đi làm để phụ mẹ nuôi 4 đứa em. Anh muốn được tĩnh một mình”- sau một hồi lừng chừng. Trong cơn lơ mơ ấy. Duyên dáng. Thế nhưng.

Tiền học ông cũng đóng luôn cho tôi. Tôi nhớ mẹ già và đàn em tôi ở quê. Tôi thấy có đứa bé cứ hay nhìn tôi.

Chuyện này khiến tôi rất cảm kích. Ở lại với anh một đêm. Tôi một mình uống cạn chai rượu. Anh đưa em về. Nhưng ý trung nhân tôi giữ chặt tay tôi: “Em xin anh.

Nhưng hiện giờ thì tôi hoàn toàn không mong điều đó xảy ra. Ban đêm làm. Ông chủ của tôi đột ngột hỏi. Đâu có ai vô cớ cho không ai điều gì? “Thôi. Đứa em út vừa tốt nghiệp đại học. Anh sẽ tìm nó trò chuyện phải quấy”. Tôi nghĩ đến cô nhiều hơn. Sao nghe nói mày sắp cưới vợ mà chờ hoài hỏng thấy?”. Giờ tôi chẳng thể nào nhận thêm ơn huệ của ông nữa.

14 tuổi; đôi khi có việc lên văn phòng. Tôi không chắc mình có vững vô lăng để chở nàng về nhà bình yên hay không? Khi Mai Phương đi rồi. Tôi cũng kiếm cớ lên đó để được nhìn cô út một cái rồi về. Tôi được ông chủ giao “hộ tống” cô út đi dự hội nghị của ngành dệt may. Tuy có cực nhưng như vậy mới đoàn luyện mình thành người”. Nhìn cô chuyện trò lưu loát. Rồi số đưa đẩy tôi vào Sài Gòn làm thuê nhân trong một xưởng dệt ở Tân Bình.

Cô út có bài phát biểu về kinh nghiệm làm thế nào một cơ sở sản xuất nhỏ chỉ trong vòng 10 năm đã trở thành một công ty lớn mạnh và phát triển ổn định dù kinh tế khó khăn.

Những lời nàng nói khiến lòng tôi chùng xuống. Thậm chí khi không có chuyện gì trên văn phòng.

Cũng là nơi ở của chủ. Nghe vậy. Nhắc tôi với ông. Chỉ có đi học sau này mới mong đổi đời”. Ông đưa tôi tới trung tâm giáo dục bộc trực của quận đăng ký cho tôi học bổ túc văn hóa. Tôi nói dứt khoát. Tôi bật cười: “Bác làm như con ế tới nơi rồi vậy? Thôi. Một bữa nọ. Thế mà khi cái ngày ấy sắp sửa đến gần thì nàng bỏ tôi mà đi.

Dĩ nhiên là nàng đồng ý ngay bởi hai chúng tôi “tình trong như đã. ”- Mai Phương ấm ức khóc.

Với tâm cảnh như hiện tại. Con gái của bà chủ quán cơm bình dân mà tôi ăn mỗi ngày. Ông chủ cơ sở có lần đứng nhìn tôi làm việc rất lâu rồi bảo: “Thằng này làm việc coi được”. Có lẽ ông chủ là niềm an ủi lớn nhất trong chuỗi ngày nặng nhọc mưu sinh. Hôm đó. Mai Phương bỏ tôi đi lấy chồng đã 4 năm. Có lẽ tôi đã khóc rất nhiều.

Tôi không muốn cưới ai khác mà cũng không muốn cô út lấy ai khác. Rượu suông chẳng có mồi màn gì mà tôi không say. Ngẫm lại cái số tôi thật khổ. Nói thì nói vậy chớ không ai có thể đoán định được tương lai của mình. Lúc đầu nghe chuyện đó. Tôi đi như ma đuổi vì sợ ông già ép uổng mình. Ông thương tôi một phần vì cô con gái út của ông cứ hay khen tôi.

Cho em của em mở tiệm ăn. Tôi thầm van vái họ vỡ để tôi lại đón Mai Phương trở về với mình. Tôi quát lên: “Vậy thì chẳng khác nào mẹ bán em cho thằng đó.

Được rồi. Đúng hơn là tôi chỉ tơ mơ. Từ sau hôm đó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét